Những ký ước lúc xưa chợt gọi về trong đêm mưa lạnh hôm nay, một ngày lễ của người dân xứ Chuột Túi. Tôi thì sống tình cảm, nội tâm và rất là kín kẽ những cảm xúc riêng tư nên đôi khi tôi cảm giác "ghê sợ" chính bản thân mình bằng những suy nghĩ tù túng. Đôi khi tôi cũng không hiểu là tại sao cuộc sống này lại cho mình được những dòng suy nghĩ thật là quái gỡ mà có muốn gỡ thì tốn nhiều thời gian và công sức để tháo rút những lòng dây siết chặt vào nhau... Những lòng dây báu xé vào nhau đến độ có thể cắt lìa nhau như cách suy nghĩ nông cạn của tôi.
Ngẫm nhiều mà không có lắm hành động, cái ý thức khó hiểu như trớ trêu tôi và tra tấn thể xác bằng việc đình trệ những dòng năng lượng chảy vào tay chân, cơ thể để nó có thể hoạt động tốt. Nhưng cuộc sống là thế, những mắt rút không ưa nhau, nhưng cơ đâu mà chúng lại hình thành? Có lẽ tôi sẽ chính là người duy nhất có thể trả lời được cho câu hỏi đó. Một câu hỏi mà khó có thể trả lời trong mất chốc: "Cuộc sống của tôi có những mắt rút nào và cần làm gì để có thể tháo tất cả ra, để cho một cọng dây có thể dài, và hoàn thiện như chính người tạo ra nó muốn nó có thể làm điều thực có ích cho cái cuộc sống đầy lận đận này?"
Bây giờ, nhiệt độ là 15 độ C, và kim đồng hồ trên tường gõ "cách cách" là 1 giờ 15 phút sáng. Thật sự thì cái đồng hồ trên tường chạy nhanh hơn thật tế một tiếng đồng hồ. Vì tôi vẫn chưa điều chỉnh giờ chênh lệch các mùa, theo cách của những nước nằm trong những múi giờ khác nhau.
Ấy thế nên cũng không rõ lắm sao tôi lại có thể ngồi viết được bao nhiêu từ rồi, lẽ ra, tôi nên lăn đùng ra ngũ thật say như cách đây 3-4 tháng. Lúc ấy, tôi vẫn còn làm 2 nơi, một là văn phòng nơi tôi vẫn còn tiếp tục đang làm việc. Tôi làm ở một vị trí là tuyên truyền viên, nói tiếng Việt tại Sydney cho một dự án cuộc sống vững bền, cuộc sống xanh cho cộng đồng người Việt tại đây. Đây là một công việc rất tuyệt vời, vì những gì tôi làm, ý nghĩa của nó rất to lớn (và tôi cũng không nói thế chỉ để lấy riêng cho mình niềm kêu hãnh gì cả!). Cuộc sống vững bền là cách chúng ta sống như thế nào để giảm đi sự tác hại của những yếu tố về con người lên môi trường sống chung. Một tuần tôi đi làm khoãng 2-3 ngày, có khi phải đến văn phòng 4 ngày. Công việc thứ hai mà lúc bấy giờ tôi đang làm là vị trí của một người tiếp tân tại sòng bài (casino). Tôi làm việc tại phòng ban khách hàng cao cấp (VIP). Tôi thì chả biết cái từ khách hàng cao cấp hay VIP từ đâu mà ra? Nhưng thật sự thì khách hàng cao cấp trong việc phàn nàn và liên tục tìm cách để có thể kiếm lợi riêng cho bản thân, đặc biệt là trong môi trường cờ bạc. Có rất nhiều dạng người ở đây, kẽ thì giàu xụ, người thì nghèo mạt rệp, nhưng cách họ tìm mọi lối đi luồn lách để có thể vào trong một nơi sang trọng, phục vụ tận tình chu đáo và không có những sự không hài lòng được phép diễn ra ở đây. Thì thật thế, những dạng người, loại người này đều có một mục tiêu chung - là kiếm thật nhiều tiền. Để có thể sống một cuộc sống mà họ muốn. Lúc bấy giờ, tôi thật sự chỉ muốn thời gian rãnh và riêng tư là dành cho việc ngủ nghĩ, và giải trí riêng và làm những gì tôi rất muốn làm... Tôi kiếm cũng kha khá tiền, đơn giản vì làm 2 công việc nên cũng chả có thời gian mà tiêu xài, cũng không có nhiều nhu cầu cá nhân lắm. Lúc ấy, tôi lại thật sự không thích công việc ở sòng bài. Vì tôi không thích tiếp cận những kẽ giàu có ấy...
Tôi nghĩ làm công việc tại sòng bài. Tôi chỉ sống dựa trên số tiền ít ỏi mà tôi kiếm được từ công việc xã hội, làm việc cho cộng đồng. Nhưng hóa thay, số tiền ít ỏi này thật sự quá ít ỏi... Dẫn đến cho tôi rất nhiều câu hỏi khác nhau, mà chủ yếu là tại sao chúng ta lại quan trọng quá vấn đề tiền bạc như thế... Những câu hỏi này khơi gợi trong suy nghĩ và trí nhớ của tôi về khoãng thời gian tôi làm việc tại sòng bài... Thoáng từ cách cửa khép tự động, một nhóm những người ngoại quốc đang nói chuyện rất to, và cuộc nói chuyện của nó càng lúc càng to dần, tiếng giày cao góc nện vào nền nhà chang chát. Đoàn người gồm có rất nhiều những quý ông trung niên khoãng 40-50, rất cả đều khoác áo vest, mặc cho sự thiếu thảm mỹ một cách tệ hại khi đi những chiếc quần zin xám màu, rách loang lỗ... Những quý bà tóc dài thướt tha và tay xách những chiếc túi hàng hiệu sang trọng. Đến gần quầy tiếp tân, bọn nhân viên chúng tôi phải ra ánh nhìn thân thiện và xin chào nhóm người này. Người đứng ra nói chuyện với chúng tôi là một cậu thanh niên rất trẻ tuổi, mang mắt kính cận, người tao tầm một mét bảy và gốc gác Châu Á. Trông cậu như ra hiệu với cha mẹ và những người thân đi cùng. Có lẽ đây là một "gia đình" Cậu thanh niên nói tiếng Trung Quốc với tôi "nị hào" và nhận được gương mặt sự thờ ơ của tôi. Tôi lập tức phải nói "Sorry, I can not speak Chinese, could I help you with anything?"...
Bỗng chốc, trí nhớ tại gợi lên trông tôi, những dòng suy nghĩ cứ tuôn trào ra... nhóm người đã được mời vào trong phòng chơi bài cao cấp, tôi đã nhanh trí bắt điện thoại lên và kẹp nó vào cổ, gọi ngay cho những nhân viên nói tiếng Trung làm việc ở phía sau quầy tiếp tân... Hình ảnh khác lại hiện lên, tại một buổi tiệc rất lớn với gần khoãng 1000 người... Đây là một buổi tiệc tối mà công việc xã hội của tôi làm, mời tôi tham dự. Đây là một buổi tiệc xã giao và làm việc. Quán chính mà tôi chọn là gà nướng và rau cải hấp, đi kèm với sốt nấm. Gà không được mềm, nướng rất khô và đã được nướng lau nên nguội hẵn. Sốt nấm rất tệ, không nhận ra được mùi vị là gì cả. Còn rau cải thì rất dai, như hẵn là không phải loại non tươi. Tôi thực sự rất thất vọng về món gà này. Trên sân khấu thì vị thứ trưởng bộ di dân đang phát biểu những lời nói đầy tính chính trị, cám ơn rất nhiều những cái tên lạ lẫm trong tiềm thức của tôi. Cách mà vị thủ trưởng này đang phát biểu như một cách để chính ông đánh bóng tên tuổi của bản thân trước mặt rất nhiều người khác. Ông nhấn mạnh là một xã hội đa văn hóa sẽ đi kèm với sự phát triễn kinh tế, và đây cũng là mục tiêu cho một chính sách xã hội đa văn hóa. Tại sao chúng ta lại nhắm đến mục tiêu kinh tế là hàng đầu? Thế nói ra thì tôi cũng thấy hơi ngạc nhiên, nhưng thật ra thì không quá khó hiểu.
...
Những dòng văn trên đã được viết khá lâu nhưng tôi ít khi ghé thăm blog nên để đấy không làm gì cả. Nay thì post để làm 1 mốc dấu thời gian chứ cũng không mong muốn gì hơn!