Wednesday, 21 May 2014

Tháng 5 - Thấy hoa phượng nở rộ!

Loay hoay mà đã sang tháng 5 mất rồi,

Lúc đầu thì nghĩ là không viết gì nữa đâu vì mình dùng Facebook này để làm việc mà. Nhưng nghĩ lại thì có việc làm thì làm, còn có thời gian thì cứ viết. Vì khi viết, đầu mình lại đang làm việc đấy chứ!

Những chuyện lặt vặt xảy ra trong tháng ắt cũng lấy đầy những buổi chiều oi ả của Sài Gòn. Mình mãi loay hoay mà vẫn chưa quen được nhịp thở của hàng cây già cằn gốc đường Pasteur và Alexandre de Rhodes. Lắm lúc mấy gốc cây "hắt hơi" nhẹ là lá cây rơi rụng ngập cả đường. Cho nên sáng nào khoãng 9 giờ kém là mấy cô chú công viên cây xanh phải tưới nước và quét lá lia lịa.

Gốc cây to không chỉ có ở quận 1, mà quận 5, quận 10 cũng có. Mấy cái gốc cây vậy mà nó liên quan nhiều thứ lắm à. 

Ngẫm nghĩ chuyện gốc cây mà lại nhớ đến những chuyện khác, không liên quan lắm. Mình thì rất là nhạy cảm, và cũng rất là vô tư. À mà nhạy cảm với vô tư thì nó đi với nhau làm sao nhỉ?

Mỗi sáng mình gởi xe bên kia, mình lại đi bộ sang đường và phải đi ngang qua chú. Chú chạy xe ôm bằng chiếc honda của chú. Mình ít khi thấy chú bắt khách vì đoạn đó cũng không có nhiều người qua lại. Nhưng mình vô tình nghe lõm được 1 cuộc trả giá vào một chiều thứ 5.

Hôm đó mình bỏ quên chìa khóa xe ở văn phòng. Mặc dầu đã đi bộ xuống bãi xe, nhưng phải quay lên lại thôi. Mình phải chờ đèn đỏ, xe dừng thì mới sang bên kia đường, tòa nhà văn phòng của mình chứ.

Chú ngồi gác chân trên xe, thì chú thấy một người phụ nữ khoãng 45-50 tuổi bước lại gần. 

- Từ đây ra cầu Thị Nghè NHIÊU ĐÂY?
- Ra cầu Thị Nghè hả chị? - Bỏ dỡ điếu thuốc, chú hỏi người phụ nữ.
- Ông lấy tôi BAO NHIÊU?

Mình không nhìn họ chằm chằm, mình cũng không nghe tiếp họ nói gì, chỉ thấy chú ta đẩy xe xuống lề rồi chở người phụ nữ đó về đường Nguyễn Thị Minh Khai. Trong đầu, mình vẫn còn văng vẳng hai chữ "NHIÊU ĐÂY" và "BAO NHIÊU"... nó gắt đến nghẹn cỗ. 

Trời Sài Gòn nóng thật đấy! Chắc người phụ nữ có một chuyến xe ôm vừa giá mới đi như thế, và chắc chú cũng có thêm một vị khách trong ngày. Đơn giản vậy thôi!

Ừ thì gốc đường này nhiều lá cây lại chẳng liên quan đến chú xe ôm này đâu, nhưng tôi lại bỗng nhớ đến một chú xe ôm khác ở gần nhà tôi. 

Tối đó, một tối thứ sáu, tôi có hẹn với vài người bạn ở một quán kem ở quận 3. Tôi quyết định không chạy xe như mọi khi mà sẽ đi xe ôm đến, vì chắc là sau đó cả bọn sẽ đi xe taxi di chuyển trong đêm sang những tụ điểm ăn chơi khác. Tôi bước đến góc đường gần bưu điện trung tâm quận 5 gần nhà. Chú xe ôm quắc tôi và hỏi nhanh "xe không?" Tôi liền gật đầu. "Chú chở con ra đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, chú lấy con bao nhiêu tiền vậy?" 

"Năm chục ngàn con nha"

"Dạ"

Lúc chú chở tôi được một đoạn ra đến Nguyễn Trãi, rẽ sang Ngô Gia Tự, chú hỏi "con đi học hay đi làm?". Tôi đáp nhẹ nhàng "con đi làm rồi". Chú hỏi thêm "vậy con làm nghề gì, giờ này con đi làm hay đi về?".

Tôi trong bụng nghĩ tiếp, thường tôi không trò chuyện nhiều với người lạ, nhưng chú không sợ tôi sao tôi lại sợ kể chuyện mình cho chú nghe? "Con đi chơi với bạn, con làm kinh tế chú à" 

- Con làm kinh tế à? Kinh tế bây giờ xã hội thế nào con? - chú hỏi tiếp.
- Kinh tế cũng chỉ tàm tạm, cầm chừng chứ không có nhiều như xưa.
- Chắc con cũng chừng hai mươi mấy, con gái chú cũng cỡ con. Nó đang còn đi học và sắp tốt nghiệp. Nó cũng học kinh tế đó.
- Vậy à
- Mà con này, kinh tế con tàm tạm thì cho chú xin sáu chục ngàn nhé, chứ con học sinh thì chú lấy năm mươi như lúc đầu. Kinh tế với chú thì rất khó khăn. Xe ôm bây giờ cạnh tranh nhau lắm, có khi nó chạy vòng vòng kiếm khách, cũng là đoạn đường này, nếu gặp khách đi đúng hướng nó lấy có khi chỉ hai ba chục thôi. Mà taxi nó cũng ác lắm con à, giờ người ta không đi xe ôm, đi taxi, có lúc giành khách để lấy đủ số, taxi nó đánh nhau luôn. 
- Vậy chú cứ chở con là sáu mươi đi. Không sao đâu, chú chở được giá thì con đi, chứ con cũng không nói giá. Chú nói sáu mươi con vẫn đi được mà.

...
Đến nơi mình cần xuống, mình đưa cho chú tờ một trăm ngàn, chú thối cho mình năm chục, mình đưa lại cho chú thêm mười ngàn "Chú chở con sáu chục", "thiệt hả con?" - chú hỏi. 

"Dạ, thiệt"

Mình quay đi, vô trong quán kem gặp đám bạn. Cả đám chờ mình vừa thấy liền hỏi mình muốn ăn gì không? Mình nghĩ bụng, ly kem trong đây chắc sẽ đủ tiền để đi xe ôm về. Nên mình chỉ xin 1 ly nước lạnh thôi.

Mà chuyện vậy thì có liên quan gì đến mấy cái gốc cây chứ? 

Liên quan chứ sao không? Nếu không có mấy cái gốc cây này thì nắng Sài Gòn nóng phải biết, dân xe ôm sao mà sống nổi?

Thursday, 3 April 2014

Tháng chờ mong...

Những ngày tháng tư vừa bắt đầu. Một mùa hè rực lửa đang tới... Thì cũng gần đến rồi, tháng tư sài gòn nắng cháy da. Không khí thì ngột ngạt đến khó thở, nhưng cũng là lúc mà mình chờ mong nhiều điều nhất... 

Cũng gần được nửa năm rồi, thời gian thì chạy nhanh không dừng lại bao giờ. Ắt thoát, cái hương vị Sài Gòn thắm dần trong da thịt mình. Mình giờ đã biết đi lại đâu đấy gọn gàng. Mình biết đi đâu ăn cái gì rồi, cũng lê la tìm quán cafe mới, quá nào độc đáo để mà ngồi máy lạnh.

Tháng chờ mong cho những điều mới sắp đến. Nhớ lúc trước, mùa hè nào mình cũng tham gia hoạt động hè của phường, của trường. Rồi đi thi văn nghệ, đi cắm trại, đi học hè...

Mình chờ mong gì nhỉ? Trong những ngày nắng oi ả? Khi nào thì mưa...

À thì ra mình chờ mưa đấy... Chờ mãi mà mưa vẫn chưa về! Lúc ấy, mình sẽ có thể thơ thẩn ngồi co rúm góc đường và thấy cái số phận bị ướt mưa có phần khổ đấy nhưng mà đầy ý nghĩa. Sau những ngày nắng mình mới mong mưa thật to, thật ướt cho sự sinh sôi lại đến với miền đất hứa này. Trong những lúc ấy, mình sẽ đọc thêm sách, học thêm câu chữ và tập hát nữa.

Chắc là chờ đến tháng 6 chăng? "Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt..."

Hay tháng tám mưa ngâu?

Lúc mưa, là mình sẽ nhớ ra nhiều thứ hơn nữa... Chứ đã đâu có gì ký ức của những năm xa xưa. Không nào mình nhớ hết, nên mới chờ mưa đến để nhắc mình.

Mà mình còn mong nhiều thứ khác nữa. Nhiều toan tính cho những thay đổi!

Tự nhủ "Cứ mong chờ đi nhé, rồi nó sẽ đến thôi!"

Monday, 24 February 2014

Sáu năm - Thơ

Sáu năm trôi qua...
Mà ắt đấy sáu năm có cho đời?
Để ta đếm mất bao nhiêu,
Và hay có được nhiều chăng?

Sáu năm có là bao?
Sáu mươi năm một cuộc đời, 
Gió vẫn hờn, tóc có sờn sau sáu năm
Hay chỉ là đời trôi,
Tình tan...
Và anh như quên mất em
Sau sáu năm lặng im...

Em,
Những năm đầu còn nhớ!
Vẫn mộng mơ làm thơ,
Để hoài niệm sau đậm!
Cho nhiều lần xa cách,
Trở thành ký ước hồng.
Mà nay đã mai dần...
Sáu năm qua!
Anh mất nhiều lắm!
Những hoài niệm ngây thơ,
Gìa đi là tất yếu!
Anh ôm sầu bâng quơ!

Anh mất em vì khoãng cách,
Anh ngỡ rằng nó sẽ không là trắc trở!
Nào ngờ thời gian luôn và không gian;
Có biết...
Anh lặng lẽ ngặm ngùi
Thời gian qua xa cách.
Nhận ra mất em, mây tan!
Gió quên thổi,
Anh không còn bối rối.
Nếu tình cờ gặp lại.

Sáu năm tan,
Thời gian,
Anh quên mất mình đã có!
Rất nhiều sau sáu năm...

Nhưng thì sao?
Anh không còn em nữa!
Sao lại cứ lang thang,
Góc đường mình vẫn đến.
Lúc sáu năm trước đây?

Anh ôm vào nỗi nhớ!
Anh lại chờ...
Thêm sáu năm khác nữa,
Để anh lại có,
Nỗi niềm...
Của kẻ,
Mong chờ nhiều năm!

Sunday, 23 February 2014

Note 1 - Tháng 2 2014

Tháng 2, Sài Gòn vừa nóng vừa lạnh như bị cảm. Thời tiết thì thôi không cần phải bàn nhiều, lắm lúc mình chỉ muốn tát cho 'nó' mấy cái rồi bảo nó ngồi im để cho bảo mẫu đút ăn - "khó chịu" vô cùng. Lúc thì sáng chạy xe đi làm, không khoác áo gì hết thì ngồi trên yên cứ cúm rúm, lúc thì nóng đến không làm gì, không nói gì mà mồ hôi chảy ra như để chào mừng đại biểu đến dự lễ chương trình khai mạc hội khỏe Phù Đổng. Mà thôi, đã gặp 'lũ' thì phải biết sống chung với 'lũ'... Đang luyện những chiêu thức tuyệt đỉnh để chống đỡ.

Tháng này vừa mới hết tết, nên vẫn râm ran những độ kèo đi chơi ì xèo, mà mình thì nghẽo từ ngay mùng 3 cơ chứ... Thế là tháng này cứ lèo tèo vác cơm đi làm, uống cafe sữa đá 10 ngàn (chứ không được latte, cappuchino sang chãnh) và tuyệt nhiên là cũng không có những vụ nhậu nhẹt linh tinh... Nói chung tháng này là tháng hẽo.

Tháng hai cũng là lúc mình bắt đầu một số dự án riêng... ví dụ như lên lịch đi tập thể dục, nâng cao chế độ ăn uống tăng cân, tiết kiệm và lập quỹ để đi du lịch, thường xuyên online để tìm hiểu thông tin và làm quen kết bạn qua mạng - khoãn này không tính là dự án, chỉ là giải trí thôi nhé! Nói chung là đường còn dài nhưng đường này bắt đầu từ đây nên cũng ráng!

:D 

Lâu lắm không viết Note.

À mà đã sẵn viết linh tinh lang tang thế này mà ai vô tình đọc thì mình cũng chèn vô một chút thông tin khác - Đó là FB này của mình là FB thứ 2, mình còn 1 FB khác nữa, dùng cũng lâu rồi nhưng vì nó quá là messy - ì xèo lắm - nên không tiện share ở đây. Ai đó mà nói mình biết phân thân hay sao mà dùng đến cả 2 trang thì mình chịu. Mình chỉ biết cố gắng mà thôi #bietsaogio.

:D 

Bye bye và hẹn gặp lại note sau nhé!

Wednesday, 5 February 2014

Tet 2014

Happy Tet 2014.

This lunar new year I have returned back to Ho Chi Minh City. And this year, I have turned to 26. Prior the Tet, everything was very hectic and lot of activities around. The city has turned to a very busy city after years away. I have learnt that I need to adapt to all the change, use my knowledge, experiences and maturity in managing all things around. Dealing with many people, as I have also started working in a media firm. I am understanding that challenge for the new year has just begun.

Not much to say but the Tet was not the biggest excitement for me, except the week off with lot of free time to catch up with friends and quite a fair bit of money spent.

Tet has always reminded me of hard working time. I am looking forward to a new year of Horse. I am looking for new challenge, new travel destinations and new friends.

More goals to reach, I am confident to pursue my direction and hoping for all good things come.


Thursday, 9 January 2014

Ben Tre - the hometown of coconut

So I made my first get-away trip to Ben Tre - which is about 2 hours drive from Saigon by car. It is very easy to get to since the government has built the motor-way (with no houses and motorbike allowed to be around the motor-way).

Ben Tre is very famous with coconut, it has many coconut trees as most in Vietnam and Ben Tre people are very friendly.
I have booked the trip through Sinhtourist and it costed 230,000vnd which is about USD $12. It included the tour, bus, lunch and fees to enter into all the activities.

Ben Tre region is surrounded by rivers, canals so I had a chance to be on the boat, getting around by boat has been ultilised in Vietnam very long time ago, it was one of the most popular transportation in the South of Vietnam, even now due to the complex river-system of Mekong Delta. At this end of the river (which is the other end is in China), Vietnam has divided the Mekong river into 9 main rivers and many other small canals...

We visited Con Phung, Con Lan, Con Qui which is just after Rach Mieu bridge, the entrance to Ben Tre from My Tho. 


The tour takes me to see how people make coconut candy, coconut paper-cracker and have lunch, go through a canal by boat (without motor) and see local-traditional performances "Đờn Ca Tài Tử" - You can see a short video of the performance here - http://instagram.com/p/i2_vBOkHtF/


The trip has recalled a lot of memories about my time before I left Vietnam in 2007, when I was an active member of the youth group at school; where I had done a lot of trips to the south, visited people in provinces, culture exchange and travelling.

Now back to Saigon, I am officially living here and I am looking forward to more trips to explore the new Vietnam in 2014.

Great start of 2014!

Back to Saigon for nearly 5 weeks.

Hello bloggers and readers.

I have moved back Saigon - Ho Chi Minh City, Vietnam since last December 2013.

For more than a month, I have been exploring this vibrant city and learning a lot of new sets for a life here in Saigon.

Living here in Asia, Saigon is completely different to Melbourne or Sydney in Australia. More over, it is not just about life, it is also about happiness. And being happy in Asia can count on some basic and simple thing.

I will write more on next post.