Hello bloggers and readers.
I have moved back Saigon - Ho Chi Minh City, Vietnam since last December 2013.
For more than a month, I have been exploring this vibrant city and learning a lot of new sets for a life here in Saigon.
Living here in Asia, Saigon is completely different to Melbourne or Sydney in Australia. More over, it is not just about life, it is also about happiness. And being happy in Asia can count on some basic and simple thing.
I will write more on next post.
"Our culture made a virtue of living only as extroverts. We discourage the inner journey, the quest for a center. So we lost our center and have to find it again." - Anais Nin
Thursday, 9 January 2014
Monday, 1 July 2013
Choice?
There are a couple of things that I feel so upset about.
There is a debate about choice - choice in abortion, choice in buying things, choice in religion and freedom in love, human rights and better life etc...
But there is no choice in citizen and perhaps all the little individuals are little chess-mates that human are humiliated themselves on the rack of colourful but wasteful choices.
I am extremely upset and angry that I do not have a choice in my citizen and why is that causing my sadness? I tend to get aggressive easily by looking at all the courses that I want to study and they are not available for international student. I hate the way people are being treated unfaithfully, unfair, unclear and absurd. Thinking about the homeless and how they are struggling finding a place to sleep, and look at how people are laughing over a reality show - 'the biggest losers'.
Simplicity, I do have so much in my life that I want to do but I do not have the certainty where I can find myself freely in making decisions.
Perhaps, the endless whinging thought is distractive. Would it be better to not to think of anything? More than ever, I feel sick of the modern immorality . Let's put this way, the way Australian uses their money is just so crazy. The opportunity to expand on their own pocket is regarded as better than to live a happy life etc... and in fact, bring to them depression in the way choices are too many, consumption takes over the emotional value.
In 2013, a bowl of noodle soup is $15, compared to 2007 - (6 years ago, when I first arrived in Melbourne), it was only $8.90. It is more than 50% increase. I have barely understood what has been going on in the last 6 years. Unfortunately, there was no choice and in the market where have only 'many' choices of un-wanted, therefore, we still made the conclusion - may or may not interests be in it!
Horrifically, may or maynot that I do not need to make the choice or decision but at the end I feel that It will force me to do a final decision based on the un-wanted, un-needed purpose. Isn't that a tragic in life?
No words can express the frustration!
There is a debate about choice - choice in abortion, choice in buying things, choice in religion and freedom in love, human rights and better life etc...
But there is no choice in citizen and perhaps all the little individuals are little chess-mates that human are humiliated themselves on the rack of colourful but wasteful choices.
I am extremely upset and angry that I do not have a choice in my citizen and why is that causing my sadness? I tend to get aggressive easily by looking at all the courses that I want to study and they are not available for international student. I hate the way people are being treated unfaithfully, unfair, unclear and absurd. Thinking about the homeless and how they are struggling finding a place to sleep, and look at how people are laughing over a reality show - 'the biggest losers'.
Simplicity, I do have so much in my life that I want to do but I do not have the certainty where I can find myself freely in making decisions.
Perhaps, the endless whinging thought is distractive. Would it be better to not to think of anything? More than ever, I feel sick of the modern immorality . Let's put this way, the way Australian uses their money is just so crazy. The opportunity to expand on their own pocket is regarded as better than to live a happy life etc... and in fact, bring to them depression in the way choices are too many, consumption takes over the emotional value.
In 2013, a bowl of noodle soup is $15, compared to 2007 - (6 years ago, when I first arrived in Melbourne), it was only $8.90. It is more than 50% increase. I have barely understood what has been going on in the last 6 years. Unfortunately, there was no choice and in the market where have only 'many' choices of un-wanted, therefore, we still made the conclusion - may or may not interests be in it!
Horrifically, may or maynot that I do not need to make the choice or decision but at the end I feel that It will force me to do a final decision based on the un-wanted, un-needed purpose. Isn't that a tragic in life?
No words can express the frustration!
Sunday, 23 June 2013
The sun shines so bright!
"Ai cũng phải có một mục đích trong cuộc sống của mình... Cách này cách kia thôi...Cái cảm nhận của mỗi người, để mình hành động theo cái suy nghĩ đó thì em cho đó cũng là chuyện bình thường" - Mỹ Tâm - 16:44 http://www.youtube.com/watch?v=DZiSkOEkjFE
"Everyone then will have meaning for their life... in whatsoever ways... The understanding is differed from people, then it leads them to act as they wish... I do think it is al-right" - My Tam Singer
"Everyone then will have meaning for their life... in whatsoever ways... The understanding is differed from people, then it leads them to act as they wish... I do think it is al-right" - My Tam Singer
As I have a conversation for more than an hour with Oanh Do, one of my friend in California at the moment and she has told me how difficult her life is! I finally have told her that to reflectively review that what we really want how our life becomes.
This is a never-ending discussion about what should we do to achieve something as we want. Depending on beliefs, some goals and objectives we have been dealing with in our life are different. But importantly that life has meaning to me.
Since I have stepped up with my life journey. I decided to take advices and seriously taken any opportunities and focus on the positive side of life. Having the chance to live in a well-developed country likes Australia for nearly 6 years. I have felt that I am doing what I could to take life as a journey and enjoy the beauty of it! I have dreams and I want to achieve my goals but have meaning of my life is an overall
Sunday, 16 June 2013
The Human Scale
The Human Scale
http://www.imdb.com/title/tt2414454/
According to IMDB as summarising the movie - "50 % of the world's population lives in urban areas. By 2050 this will increase to 80%."
Modern life has been facing so many problematic challenges including energy efficiency, climate change, human well-being, pollution and a wonder to have a happy-life.
The city has shaped the way we live and we do not follow the path that how we deserve to live our life in the city. The mainstream of businesses, economic impacts, pressure of a brighter future have influenced the way we work out a plan to create a place for everyone! Infact, for those who have made the traumatic mistakes that they have started changing the way they want the city should be, including Melbourne, New York, Chong Qing etc... and there is images of Ho Chi Minh City.
"The Danish architect and professor Jan Gehl has studied human behavior in cities through 40 years. He has documented how modern cities repel human interaction, and argues that we can build cities in a way, which takes human needs for inclusion and intimacy into account."
I got a double pass and went to watch this movie last night at ACMI. For those who are interested in urbanisation, city life ... should watch it!
Here is ACMI website!
http://www.acmi.net.au/lp_human_scale.aspx
"Let the people use the space and they will naturally grow, it is the ordinary way of our origin city at beginning"
http://www.imdb.com/title/tt2414454/
According to IMDB as summarising the movie - "50 % of the world's population lives in urban areas. By 2050 this will increase to 80%."
Modern life has been facing so many problematic challenges including energy efficiency, climate change, human well-being, pollution and a wonder to have a happy-life.
The city has shaped the way we live and we do not follow the path that how we deserve to live our life in the city. The mainstream of businesses, economic impacts, pressure of a brighter future have influenced the way we work out a plan to create a place for everyone! Infact, for those who have made the traumatic mistakes that they have started changing the way they want the city should be, including Melbourne, New York, Chong Qing etc... and there is images of Ho Chi Minh City.
"The Danish architect and professor Jan Gehl has studied human behavior in cities through 40 years. He has documented how modern cities repel human interaction, and argues that we can build cities in a way, which takes human needs for inclusion and intimacy into account."
I got a double pass and went to watch this movie last night at ACMI. For those who are interested in urbanisation, city life ... should watch it!
Here is ACMI website!
http://www.acmi.net.au/lp_human_scale.aspx
"Let the people use the space and they will naturally grow, it is the ordinary way of our origin city at beginning"
Friday, 14 June 2013
Đâu mới là đường chân trời?
Những ký ước lúc xưa chợt gọi về trong đêm mưa lạnh hôm nay, một ngày lễ của người dân xứ Chuột Túi. Tôi thì sống tình cảm, nội tâm và rất là kín kẽ những cảm xúc riêng tư nên đôi khi tôi cảm giác "ghê sợ" chính bản thân mình bằng những suy nghĩ tù túng. Đôi khi tôi cũng không hiểu là tại sao cuộc sống này lại cho mình được những dòng suy nghĩ thật là quái gỡ mà có muốn gỡ thì tốn nhiều thời gian và công sức để tháo rút những lòng dây siết chặt vào nhau... Những lòng dây báu xé vào nhau đến độ có thể cắt lìa nhau như cách suy nghĩ nông cạn của tôi.
Ngẫm nhiều mà không có lắm hành động, cái ý thức khó hiểu như trớ trêu tôi và tra tấn thể xác bằng việc đình trệ những dòng năng lượng chảy vào tay chân, cơ thể để nó có thể hoạt động tốt. Nhưng cuộc sống là thế, những mắt rút không ưa nhau, nhưng cơ đâu mà chúng lại hình thành? Có lẽ tôi sẽ chính là người duy nhất có thể trả lời được cho câu hỏi đó. Một câu hỏi mà khó có thể trả lời trong mất chốc: "Cuộc sống của tôi có những mắt rút nào và cần làm gì để có thể tháo tất cả ra, để cho một cọng dây có thể dài, và hoàn thiện như chính người tạo ra nó muốn nó có thể làm điều thực có ích cho cái cuộc sống đầy lận đận này?"
Bây giờ, nhiệt độ là 15 độ C, và kim đồng hồ trên tường gõ "cách cách" là 1 giờ 15 phút sáng. Thật sự thì cái đồng hồ trên tường chạy nhanh hơn thật tế một tiếng đồng hồ. Vì tôi vẫn chưa điều chỉnh giờ chênh lệch các mùa, theo cách của những nước nằm trong những múi giờ khác nhau.
Ấy thế nên cũng không rõ lắm sao tôi lại có thể ngồi viết được bao nhiêu từ rồi, lẽ ra, tôi nên lăn đùng ra ngũ thật say như cách đây 3-4 tháng. Lúc ấy, tôi vẫn còn làm 2 nơi, một là văn phòng nơi tôi vẫn còn tiếp tục đang làm việc. Tôi làm ở một vị trí là tuyên truyền viên, nói tiếng Việt tại Sydney cho một dự án cuộc sống vững bền, cuộc sống xanh cho cộng đồng người Việt tại đây. Đây là một công việc rất tuyệt vời, vì những gì tôi làm, ý nghĩa của nó rất to lớn (và tôi cũng không nói thế chỉ để lấy riêng cho mình niềm kêu hãnh gì cả!). Cuộc sống vững bền là cách chúng ta sống như thế nào để giảm đi sự tác hại của những yếu tố về con người lên môi trường sống chung. Một tuần tôi đi làm khoãng 2-3 ngày, có khi phải đến văn phòng 4 ngày. Công việc thứ hai mà lúc bấy giờ tôi đang làm là vị trí của một người tiếp tân tại sòng bài (casino). Tôi làm việc tại phòng ban khách hàng cao cấp (VIP). Tôi thì chả biết cái từ khách hàng cao cấp hay VIP từ đâu mà ra? Nhưng thật sự thì khách hàng cao cấp trong việc phàn nàn và liên tục tìm cách để có thể kiếm lợi riêng cho bản thân, đặc biệt là trong môi trường cờ bạc. Có rất nhiều dạng người ở đây, kẽ thì giàu xụ, người thì nghèo mạt rệp, nhưng cách họ tìm mọi lối đi luồn lách để có thể vào trong một nơi sang trọng, phục vụ tận tình chu đáo và không có những sự không hài lòng được phép diễn ra ở đây. Thì thật thế, những dạng người, loại người này đều có một mục tiêu chung - là kiếm thật nhiều tiền. Để có thể sống một cuộc sống mà họ muốn. Lúc bấy giờ, tôi thật sự chỉ muốn thời gian rãnh và riêng tư là dành cho việc ngủ nghĩ, và giải trí riêng và làm những gì tôi rất muốn làm... Tôi kiếm cũng kha khá tiền, đơn giản vì làm 2 công việc nên cũng chả có thời gian mà tiêu xài, cũng không có nhiều nhu cầu cá nhân lắm. Lúc ấy, tôi lại thật sự không thích công việc ở sòng bài. Vì tôi không thích tiếp cận những kẽ giàu có ấy...
Tôi nghĩ làm công việc tại sòng bài. Tôi chỉ sống dựa trên số tiền ít ỏi mà tôi kiếm được từ công việc xã hội, làm việc cho cộng đồng. Nhưng hóa thay, số tiền ít ỏi này thật sự quá ít ỏi... Dẫn đến cho tôi rất nhiều câu hỏi khác nhau, mà chủ yếu là tại sao chúng ta lại quan trọng quá vấn đề tiền bạc như thế... Những câu hỏi này khơi gợi trong suy nghĩ và trí nhớ của tôi về khoãng thời gian tôi làm việc tại sòng bài... Thoáng từ cách cửa khép tự động, một nhóm những người ngoại quốc đang nói chuyện rất to, và cuộc nói chuyện của nó càng lúc càng to dần, tiếng giày cao góc nện vào nền nhà chang chát. Đoàn người gồm có rất nhiều những quý ông trung niên khoãng 40-50, rất cả đều khoác áo vest, mặc cho sự thiếu thảm mỹ một cách tệ hại khi đi những chiếc quần zin xám màu, rách loang lỗ... Những quý bà tóc dài thướt tha và tay xách những chiếc túi hàng hiệu sang trọng. Đến gần quầy tiếp tân, bọn nhân viên chúng tôi phải ra ánh nhìn thân thiện và xin chào nhóm người này. Người đứng ra nói chuyện với chúng tôi là một cậu thanh niên rất trẻ tuổi, mang mắt kính cận, người tao tầm một mét bảy và gốc gác Châu Á. Trông cậu như ra hiệu với cha mẹ và những người thân đi cùng. Có lẽ đây là một "gia đình" Cậu thanh niên nói tiếng Trung Quốc với tôi "nị hào" và nhận được gương mặt sự thờ ơ của tôi. Tôi lập tức phải nói "Sorry, I can not speak Chinese, could I help you with anything?"...
Bỗng chốc, trí nhớ tại gợi lên trông tôi, những dòng suy nghĩ cứ tuôn trào ra... nhóm người đã được mời vào trong phòng chơi bài cao cấp, tôi đã nhanh trí bắt điện thoại lên và kẹp nó vào cổ, gọi ngay cho những nhân viên nói tiếng Trung làm việc ở phía sau quầy tiếp tân... Hình ảnh khác lại hiện lên, tại một buổi tiệc rất lớn với gần khoãng 1000 người... Đây là một buổi tiệc tối mà công việc xã hội của tôi làm, mời tôi tham dự. Đây là một buổi tiệc xã giao và làm việc. Quán chính mà tôi chọn là gà nướng và rau cải hấp, đi kèm với sốt nấm. Gà không được mềm, nướng rất khô và đã được nướng lau nên nguội hẵn. Sốt nấm rất tệ, không nhận ra được mùi vị là gì cả. Còn rau cải thì rất dai, như hẵn là không phải loại non tươi. Tôi thực sự rất thất vọng về món gà này. Trên sân khấu thì vị thứ trưởng bộ di dân đang phát biểu những lời nói đầy tính chính trị, cám ơn rất nhiều những cái tên lạ lẫm trong tiềm thức của tôi. Cách mà vị thủ trưởng này đang phát biểu như một cách để chính ông đánh bóng tên tuổi của bản thân trước mặt rất nhiều người khác. Ông nhấn mạnh là một xã hội đa văn hóa sẽ đi kèm với sự phát triễn kinh tế, và đây cũng là mục tiêu cho một chính sách xã hội đa văn hóa. Tại sao chúng ta lại nhắm đến mục tiêu kinh tế là hàng đầu? Thế nói ra thì tôi cũng thấy hơi ngạc nhiên, nhưng thật ra thì không quá khó hiểu.
...
Những dòng văn trên đã được viết khá lâu nhưng tôi ít khi ghé thăm blog nên để đấy không làm gì cả. Nay thì post để làm 1 mốc dấu thời gian chứ cũng không mong muốn gì hơn!
Ngẫm nhiều mà không có lắm hành động, cái ý thức khó hiểu như trớ trêu tôi và tra tấn thể xác bằng việc đình trệ những dòng năng lượng chảy vào tay chân, cơ thể để nó có thể hoạt động tốt. Nhưng cuộc sống là thế, những mắt rút không ưa nhau, nhưng cơ đâu mà chúng lại hình thành? Có lẽ tôi sẽ chính là người duy nhất có thể trả lời được cho câu hỏi đó. Một câu hỏi mà khó có thể trả lời trong mất chốc: "Cuộc sống của tôi có những mắt rút nào và cần làm gì để có thể tháo tất cả ra, để cho một cọng dây có thể dài, và hoàn thiện như chính người tạo ra nó muốn nó có thể làm điều thực có ích cho cái cuộc sống đầy lận đận này?"
Bây giờ, nhiệt độ là 15 độ C, và kim đồng hồ trên tường gõ "cách cách" là 1 giờ 15 phút sáng. Thật sự thì cái đồng hồ trên tường chạy nhanh hơn thật tế một tiếng đồng hồ. Vì tôi vẫn chưa điều chỉnh giờ chênh lệch các mùa, theo cách của những nước nằm trong những múi giờ khác nhau.
Ấy thế nên cũng không rõ lắm sao tôi lại có thể ngồi viết được bao nhiêu từ rồi, lẽ ra, tôi nên lăn đùng ra ngũ thật say như cách đây 3-4 tháng. Lúc ấy, tôi vẫn còn làm 2 nơi, một là văn phòng nơi tôi vẫn còn tiếp tục đang làm việc. Tôi làm ở một vị trí là tuyên truyền viên, nói tiếng Việt tại Sydney cho một dự án cuộc sống vững bền, cuộc sống xanh cho cộng đồng người Việt tại đây. Đây là một công việc rất tuyệt vời, vì những gì tôi làm, ý nghĩa của nó rất to lớn (và tôi cũng không nói thế chỉ để lấy riêng cho mình niềm kêu hãnh gì cả!). Cuộc sống vững bền là cách chúng ta sống như thế nào để giảm đi sự tác hại của những yếu tố về con người lên môi trường sống chung. Một tuần tôi đi làm khoãng 2-3 ngày, có khi phải đến văn phòng 4 ngày. Công việc thứ hai mà lúc bấy giờ tôi đang làm là vị trí của một người tiếp tân tại sòng bài (casino). Tôi làm việc tại phòng ban khách hàng cao cấp (VIP). Tôi thì chả biết cái từ khách hàng cao cấp hay VIP từ đâu mà ra? Nhưng thật sự thì khách hàng cao cấp trong việc phàn nàn và liên tục tìm cách để có thể kiếm lợi riêng cho bản thân, đặc biệt là trong môi trường cờ bạc. Có rất nhiều dạng người ở đây, kẽ thì giàu xụ, người thì nghèo mạt rệp, nhưng cách họ tìm mọi lối đi luồn lách để có thể vào trong một nơi sang trọng, phục vụ tận tình chu đáo và không có những sự không hài lòng được phép diễn ra ở đây. Thì thật thế, những dạng người, loại người này đều có một mục tiêu chung - là kiếm thật nhiều tiền. Để có thể sống một cuộc sống mà họ muốn. Lúc bấy giờ, tôi thật sự chỉ muốn thời gian rãnh và riêng tư là dành cho việc ngủ nghĩ, và giải trí riêng và làm những gì tôi rất muốn làm... Tôi kiếm cũng kha khá tiền, đơn giản vì làm 2 công việc nên cũng chả có thời gian mà tiêu xài, cũng không có nhiều nhu cầu cá nhân lắm. Lúc ấy, tôi lại thật sự không thích công việc ở sòng bài. Vì tôi không thích tiếp cận những kẽ giàu có ấy...
Tôi nghĩ làm công việc tại sòng bài. Tôi chỉ sống dựa trên số tiền ít ỏi mà tôi kiếm được từ công việc xã hội, làm việc cho cộng đồng. Nhưng hóa thay, số tiền ít ỏi này thật sự quá ít ỏi... Dẫn đến cho tôi rất nhiều câu hỏi khác nhau, mà chủ yếu là tại sao chúng ta lại quan trọng quá vấn đề tiền bạc như thế... Những câu hỏi này khơi gợi trong suy nghĩ và trí nhớ của tôi về khoãng thời gian tôi làm việc tại sòng bài... Thoáng từ cách cửa khép tự động, một nhóm những người ngoại quốc đang nói chuyện rất to, và cuộc nói chuyện của nó càng lúc càng to dần, tiếng giày cao góc nện vào nền nhà chang chát. Đoàn người gồm có rất nhiều những quý ông trung niên khoãng 40-50, rất cả đều khoác áo vest, mặc cho sự thiếu thảm mỹ một cách tệ hại khi đi những chiếc quần zin xám màu, rách loang lỗ... Những quý bà tóc dài thướt tha và tay xách những chiếc túi hàng hiệu sang trọng. Đến gần quầy tiếp tân, bọn nhân viên chúng tôi phải ra ánh nhìn thân thiện và xin chào nhóm người này. Người đứng ra nói chuyện với chúng tôi là một cậu thanh niên rất trẻ tuổi, mang mắt kính cận, người tao tầm một mét bảy và gốc gác Châu Á. Trông cậu như ra hiệu với cha mẹ và những người thân đi cùng. Có lẽ đây là một "gia đình" Cậu thanh niên nói tiếng Trung Quốc với tôi "nị hào" và nhận được gương mặt sự thờ ơ của tôi. Tôi lập tức phải nói "Sorry, I can not speak Chinese, could I help you with anything?"...
Bỗng chốc, trí nhớ tại gợi lên trông tôi, những dòng suy nghĩ cứ tuôn trào ra... nhóm người đã được mời vào trong phòng chơi bài cao cấp, tôi đã nhanh trí bắt điện thoại lên và kẹp nó vào cổ, gọi ngay cho những nhân viên nói tiếng Trung làm việc ở phía sau quầy tiếp tân... Hình ảnh khác lại hiện lên, tại một buổi tiệc rất lớn với gần khoãng 1000 người... Đây là một buổi tiệc tối mà công việc xã hội của tôi làm, mời tôi tham dự. Đây là một buổi tiệc xã giao và làm việc. Quán chính mà tôi chọn là gà nướng và rau cải hấp, đi kèm với sốt nấm. Gà không được mềm, nướng rất khô và đã được nướng lau nên nguội hẵn. Sốt nấm rất tệ, không nhận ra được mùi vị là gì cả. Còn rau cải thì rất dai, như hẵn là không phải loại non tươi. Tôi thực sự rất thất vọng về món gà này. Trên sân khấu thì vị thứ trưởng bộ di dân đang phát biểu những lời nói đầy tính chính trị, cám ơn rất nhiều những cái tên lạ lẫm trong tiềm thức của tôi. Cách mà vị thủ trưởng này đang phát biểu như một cách để chính ông đánh bóng tên tuổi của bản thân trước mặt rất nhiều người khác. Ông nhấn mạnh là một xã hội đa văn hóa sẽ đi kèm với sự phát triễn kinh tế, và đây cũng là mục tiêu cho một chính sách xã hội đa văn hóa. Tại sao chúng ta lại nhắm đến mục tiêu kinh tế là hàng đầu? Thế nói ra thì tôi cũng thấy hơi ngạc nhiên, nhưng thật ra thì không quá khó hiểu.
...
Những dòng văn trên đã được viết khá lâu nhưng tôi ít khi ghé thăm blog nên để đấy không làm gì cả. Nay thì post để làm 1 mốc dấu thời gian chứ cũng không mong muốn gì hơn!
14th June
We are half way to 2014
That is so scary as I have just celebrated 2013 in Vietnam, and still remembering how my New Year Eve 2012 in Sydney (at my old workplace).
We are half way to 2014 which is more than a decade after Y2K - 2000.
Lot of things happened in the past, and happening these days.
I am still suprised myself sometimes when I realise that my age is 25 and out of Uni for more than 2 years. Everything have been a rapid changed since the day I acquired my Bachelor certificate.
The career question is very important as it is something going to follow me for my whole life. But sometimes I do not really know which directions would take me to. Perhaps it is similar to relationship. As long as I enjoy it, I should not think too much about what would happen. I have all wondered too much for the last few years and some what I just have to do what I need to do and feel to do so then whatever it takes me to then I will go that path.
The remaining thing after all is how I handle and feel about it. Sometimes, I do know the core philosophy about how I should re-act to my life but I can not feel so 'right' doing it. Is it just to complicate things?
Well... 14th June. Just few more months to head forward to a new chapter. It is so thrilled and excited! and I know I am now strong to go against the odd.
#random
Cheers
That is so scary as I have just celebrated 2013 in Vietnam, and still remembering how my New Year Eve 2012 in Sydney (at my old workplace).
We are half way to 2014 which is more than a decade after Y2K - 2000.
Lot of things happened in the past, and happening these days.
I am still suprised myself sometimes when I realise that my age is 25 and out of Uni for more than 2 years. Everything have been a rapid changed since the day I acquired my Bachelor certificate.
The career question is very important as it is something going to follow me for my whole life. But sometimes I do not really know which directions would take me to. Perhaps it is similar to relationship. As long as I enjoy it, I should not think too much about what would happen. I have all wondered too much for the last few years and some what I just have to do what I need to do and feel to do so then whatever it takes me to then I will go that path.
The remaining thing after all is how I handle and feel about it. Sometimes, I do know the core philosophy about how I should re-act to my life but I can not feel so 'right' doing it. Is it just to complicate things?
Well... 14th June. Just few more months to head forward to a new chapter. It is so thrilled and excited! and I know I am now strong to go against the odd.
#random
Cheers
Thursday, 2 May 2013
May 2013
Starting a new relationship that I have been waiting for so long. I have been not just waiting but also hoping this is going to be a true love and an exciting journey with my partner...
Been pretty good together for the last few weeks and I am falling for the sweetness, the kindness and all the dedicates that I received...
Back to my career, I am still looking for the job I dream and this is going to be tough but I realised and learnt a lot from this journey... Life can be difficult sometimes, but the main thing is that we still fight for what we believe. I have stood for my faith and my goals since the very first days, so I should not give up what I feel confident that I can achieve.
The other day, I was on the train to the city from St Albans I looked at the people on the train, seemingly that I have never seen them twice even we could possibly live in the same suburb. Melbourne is a big city, where a little heart needs to get warm and get a right beat pace to immerse in the vibrance. It is so inspirational that I am very excited and interested in exploring every bit of my life in this cosmopolitan city. This line of thinking motivates me at the moment. Especially winter is just around the corner.
Life has just begun.
Been pretty good together for the last few weeks and I am falling for the sweetness, the kindness and all the dedicates that I received...
Back to my career, I am still looking for the job I dream and this is going to be tough but I realised and learnt a lot from this journey... Life can be difficult sometimes, but the main thing is that we still fight for what we believe. I have stood for my faith and my goals since the very first days, so I should not give up what I feel confident that I can achieve.
The other day, I was on the train to the city from St Albans I looked at the people on the train, seemingly that I have never seen them twice even we could possibly live in the same suburb. Melbourne is a big city, where a little heart needs to get warm and get a right beat pace to immerse in the vibrance. It is so inspirational that I am very excited and interested in exploring every bit of my life in this cosmopolitan city. This line of thinking motivates me at the moment. Especially winter is just around the corner.
Life has just begun.
Subscribe to:
Posts (Atom)